Ngồi trong xe ngựa, Tử Xuyên Tú nhìn ra đô thị phồn hoa đầy đèn đuốc xanh đỏ, so với Viễn Đông như hai thế giới riêng biệt, lòng cảm khái vô cùng. Chúng ta liều chết chiến đấu, chính là bảo vệ cho sự thanh bình và yên tĩnh của vùng đất này đây a!
Ba người bọn La Kiệt ngồi ở xe ngựa đi sau, trong xe hiện giờ chỉ còn hai người - Tử Xuyên Trữ và Tử Xuyên Tú.
Tử Xuyên Trữ: "Nhiều năm như vậy rồi, vẫn khỏe chứ?"
Tử Xuyên Tú thầm thở dài, sáu năm rồi a, những hài tử khác thì hưởng thụ sáu năm không sầu không lo đầy khoái lạc của tuổi thiếu niên, còn hắn thì phải trôi qua những tháng ngày đẫm máu trên chiến trường, chịu biết bao khổ nạn đau thương. Hắn đã tận mặt chứng kiến chiến hữu thân mật nhất bị ma tộc xé chết tươi rồi ăn sống. Thứ chết thảm như vậy đã nhiều lần trở về trong cơn ác mộng, khiến hắn giật mình tĩnh giấc. Hắn cũng đã từng tiềm phục trong đám bùn đất lỏng bỏng suốt một ngày một đêm, không dám động đậy 1 ngón tay để tránh thoát sự truy sát của ma tộc. Hắn đã từng bị vây khốn tuyệt lương tuyệt đạn, chỉ còn có cách lóc thịt người chết ăn cho đỡ đói lòng. Càng không muốn nhắc tới mấy chục lần thụ thương, đau đến nỗi nữa đêm thất thanh gào la thảm thiết... Hắn làm sao đem biết bao nhiêu khổ nạn trùng trùng ấy giải thích với một thiếu nữ trong tuổi thanh xuân đang sống cuộc đời cực kỳ phiền não như thế này?
Tử Xuyên Tú gật gật đầu, điềm đạm đáp: "Vẫn khỏe, có điều đồ ăn quá kém." Xong hắn chuyển hoán thoại đề: "Cục thế hiện tại của gia tộc thế nào?"
"Vẫn tốt, có Dương Minh Hoa tổng thống lĩnh anh minh lãnh đạo, chúng ta đang tiến về phía địa ngục với tốc độc cực hạn."
"A? Sự thể thế nào?"
"Y ưa thích đao to búa lớn, thích lập công to, trong bốn năm gần đây đã phát động ba đợt thảo phạt liên tiếp với Lưu Phong gia tộc, kết quả đều bị Lưu Phong Sương của người ta đánh cho vãi đái ôm đầu chạy về. Nguyên Lão hội vì thế yêu cầu y giải thích, y còn ra vẻ mang trong lòng đầy vẻ ủy khuất, dùng bộ dạng tráng khí trực trực phát biểu diễn thuyết..."
Tử Xuyên Trữ hạy lại theo giọng điệu của Dương Minh Hoa: "Lưu Phong gia tộc tất phải diệt vong! Nếu như điều này là sai, thì hãy để ta sai, ta sẽ không tránh né đâu, ta dù có sai cũng không hối hận!', kết quả 9dã lừa được Nguyên lão hội, khiến cho lão an nhiên thông qua cửa ải này."
Tử Xuyên Tú bất động thanh sắc: "Diễn thuyết rất có sức thuyết phục. Trừ câu thứ nhất đi, những câu sau giống như sự biểu bạch của cô gái chưa chồng đối với vị hôn phu."
Tiểu Xuyên Trữ cười đến gập cả người lại.
"Bên phía Lưu Phong cục thế thế nào? Chúng ta càng chiến càng bại, sao bọn họ không kéo sang trả lễ? Điều này không giống với phong cách của Lưu Phong Sương a?"
"Ca ca huynh có điều không biết, Lưu Phong Tây Sơn bệnh sắp chết đến nơi, ba con trai của lão giành binh quyền nhăm nhe chiếm đoạt vị trí. Lưu Phong Sương là nữ nhân, không có quyền kế thừa, nhưng bọn họ đều úy kỵ nàng ta, điều nàng ta rời khỏi trung khu quyết sách, đến Tập Băng Thành Bảo đảm nhiệm quan chỉ huy tiền tuyến."
"Tổng Thống lĩnh vậy là không có đức rồi, Lưu Phong gia tộc đang phạm sai lầm, chúng ta vì sao lại phải đến quấy nhiễu chúng chứ? Muốn diệt Lưu Phong có thể chờ bọn chúng loạn từ trong ra ngoài, có chỗ trống rồi thì chúng ta sẽ đánh qua lại mà!"
"Không phải vậy đâu! Thứ Tổng thống lĩnh của chúng ta nghĩ nhất định không phải là tiêu diệt Lưu Phong, cho nên địch nhân như Lưu Phong Sương xuất hiện khiến ông ta cao hứng biết chừng nào!"
"Nói gì vậy?"
"Trước kia, lão chẳng ưa ưa ai, muốn miễn chức họ thì dù sao cũng phải chịu khổ tìm những lý do như "Tham ô, không làm tròn trách nhiệm” gì đó để triệt chức.... Hiện giờ thì tốt rồi, lão ta chỉ cần vỗ vỗ vai của người đó: 'đi đánh Tập Băng thành cho ta!' thì tên khốn xui xẻo đó coi như xong đời! Từ đó tới giờ chưa ai chiếm được tiện nghi từ Lưu Phong Sương cả. Nửa năm nay, thống lĩnh của Biên phòng quân bị thay giống như thay đèn kéo quân vậy, toàn là vì do bại dưới tay Lưu Phong Sương mà bị triệt chức, hơn nữa toàn là người bất hòa với Dương Minh Hoa, huynh nói coi lão ta không thích chết Lưu Phong Sương còn thích ai?"
"Như vậy... Tư Đặc Lâm không sao chứ? Hắn là người phản ứng Dương Minh Hoa mạnh nhất."
"Dương Minh Hoa rất muốn để cho Tư Đặc Lâm đến cùng "nói chuyện" với Lưu Phong Sương, Tự Đặc Lâm đại ca cũng muốn chính diện đối quyết với Lưu Phong Sương một trận, nghe nói bọn họ trong lần thảo phạt thứ hai đã tao ngộ qua rồi, nhưng chưa phân thắng phụ. Có điều, thúc thúc của muội Tử Xuyên Tham Tinh nhất quyết không đồng ý, đã điều nhập Tư Đặc Lâm thành phó thống lĩnh cấm vệ quân, khiến cho huynh ấy không còn cơ hội đối đầu với Lưu Phong Sương nữa."
Tử Xuyên Tú thầm nghĩ: "Mọi người đều nói Tử Xuyên Tham Tinh bình bình vô dụng, nhưng quyết định này sáng suốt phi thường."
"Vậy thúc thúc của muội - tổng trưởng đại nhân, không quan tâm gì đến Dương Minh Hoa sẽ làm loạn hay sao?"
"Muội hoài nghi thúc thúc sẽ nhanh chóng biến thành chứng si ngốc do già cả mất thôi!" Tử Xuyên Trữ nói lời này với giọng điệu đầy tức giận, "Muội nói với người mấy lần là cần phải đề phòng Dương Minh Hoa, nhưng không đến ngày thứ hai, người đã..."
Tử Xuyên Trữ học theo bộ dạng già cả của Tử Xuyên Tham Tinh: "Chuyện này a, tìm Dương Minh Hoa hỏi đi! A? Cháu nói cái gì, ta nghe không rõ, lớn thêm chút được không... a, tinh thần ta hôm nay không ổn, già rồi, nhân lúc chưa già về hưu sớm một chút là tốt nhất, sắp xuống lổ tới nơi rồi!"
Nàng ta mô phỏng giống như in, chọc cho Tử Xuyên Tú bật cười ha hả. Nhưng mà gã nghĩ sự tình không đơn giản như Tử Xuyên Trữ nghĩ vậy. Hắn còn nhớ sáu năm về trước, khi Tử Xuyên Tham Tinh mới lên làm tổng trưởng nhuệ khí tràn đầy như thế nào, không có lý do gì chỉ ngắn ngủi sáu năm mà lão đã biến thành già cõi nhát gan như một phế vật vậy.
"Sau này, muội không cần thiết phải nói với người những lời như vậy nữa." Vô luận là Tử Xuyên Tham Tinh ngu ngơ thật hay ngu ngơ giả, thứ lời này truyền đến tai của Dương Minh Hoa, Tử Xuyên Trữ sẽ gặp phiền phức ngay.
"Dạ!" Tử Xuyên Trữ ngoan ngoãn gật đầu, khe khẽ nói: "Huynh trở về thật tốt! Đem mọi sự tình giao cho huynh, muội yên tâm rồi."
Trong đầu Tử Xuyên Tú dâng lên một cổ nhu tình, Tử Xuyên Trữ mới 16 tuổi mà đã hiện ra vẻ thành thục già dặn không tương ứng với tuổi rồi, có thể thấy một cô gái đơn côi sống trong hoàn cảnh bốn phía đều là kẻ địch này có áp lực lớn như thế nào. Hắn khẽ bảo: "Muội yên tâm đi."
Nhất thời hai người im lặng, một thứ tình cảm nhẹ nhàng ấm áp đột nhiên dậy lên đầy xe, sự ngăn cách vô thanh vô hình giữa hai người từ từ tan biến...
----o0o---